Anh Là Bầu Trời Của Em
Chương 1: Xa nhà

Chương 1: Xa nhà

 

Bắc Ninh.

Căn nhà lụp xụp hoang sơ lọt thỏm giữa khoảng đất trồng rau rộng ngát. Nhà Duy Anh có ba người: Bà nội, người cha tàn tật và cậu nữa.

Phía bên ngoài, dáng cậu gầy đổ theo bóng chiều tà cố sức tưới lên những luống rau xanh mơn mởn, đây cũng là nguồn kinh tế chính của gia đình cậu.

Ông Bốn chống nạng bước ra khỏi cánh cửa, lớn giọng gọi :

- Duy Anh, tưới xong chưa con?

Duy Anh kia ngẩng đầu lên:

- Dạ, còn một luống nữa ạ!

- Ừ, tưới xong thì vào nhà đi.

Duy Anh vâng một tiếng, tưới nốt luống rau còn lại, sau đó cẩn thận xếp chiếc thùng gọn sang một bên rồi mới vào nhà.

Trên bộ bàn uống nước bằng gỗ đã sởn màu trải qua năm tháng, bà nội và cha cậu dường như đang chờ, Duy Anh lau vội mấy giọt mồ hôi vội vã ngồi xuống.

Ông Bốn chầm chậm giọng :

- Ngày mai con lên Hà Nội nhập học rồi, bố dặn, con nghe cho kỹ.

Duy Anh nhìn sang bố, rồi nhìn sang người bà của mình, đôi tay gầy đan xiết vào nhau:

- Vâng.

Ông Bốn dặn dò:

- Con biết rõ điều kiện nhà mình, nếu lần này không phải do bác Đàn giúp đỡ thì chắc chắn nhà mình không lo cho con học nổi đại học.

- ….

- Thế nên bố nói thẳng, lên đó ở chung với con trai nhà bác ấy, con nhất định phải nhẫn nhịn, bằng mọi cách nghe lời người ta, người ta nói sai con cũng phải chịu. Cơm nước dọn dẹp nhà cửa gì con phải chủ động làm hết. Người ta là cậu ấm, sinh ra đã ngậm thìa vàng, không giống mình. Con hiểu chưa?

Duy Anh hơi cúi đầu mà đáp lại:

- Con hiểu .

Tính cậu vốn nhút nhát hiền lành, hiển nhiên là không phản đối. Đến khi bố cậu đã vào gian trong rồi, bà cậu mới nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cháy nắng của cậu :

- Duy Anh, bà biết là con tủi, nhưng lời bố con nói đều là đúng, con phải vâng lời người ta, nghe không? Rồi lúc con học xong, người ta hứa sẽ lo xin việc cho con nữa. Bà cũng già rồi, sống nay chết mai, chỉ mong con tốt nghiệp được cái bằng đại học cho bằng bạn bằng bè.

Duy Anh lại thêm một lần gật nhẹ.

- Dạ.

Bản tính ngoan ngoãn nhu mì này từ đâu mà có? Có lẽ, do chính bốn vách nhà đầy gió đượm sương này mà ra.

Cậu hiểu rõ, bản thân là con nhà nghèo.

Ngày hôm sau,

Trên chuyến xe lắc lư nhồi nhét đông nghịt người lên Hà Nội nhập học, Duy Anh ôm trọn chiếc ba lô và một túi đồ lớn lỉnh kỉnh, cố gắng thu người lại, bịn rịn nhìn xuống bãi đỗ, đôi mắt của cậu có chút cay bởi lẽ cả đêm qua không chợp mắt cho nổi, hiện tại nhìn từng vòng bánh xe lăn đi, quay đầu nhìn lại hình ảnh người bố xa dần, cảm xúc lúc này thực khó kìm nén.

Dưới bãi xe, Ông Bốn đứng nhìn theo chiếc xe dần dần nhỏ lại, mất hút đi theo những cuộn khói mờ.

Thương con đứt ruột.

Nhưng đôi chân này chỉ còn một bên, đi đứng không tiện, làm sao có thể đưa Duy Anh tới tận nơi tận chốn được.

Người đàn ông lam lũ què cụt, lủi thủi chống đôi nạng tiến đến chỗ chiếc xe máy ba bánh mới được ông Đàn tặng, ra về.

Đời người, là một chuỗi những bi ai.

Ông vốn là một thanh niên cao ráo đẹp trai trong làng, thời trẻ nhiều cô mê tít giọng quan họ ngọt lịm của ông, thế rồi cũng bởi bản giao duyên, lại lấy được người vợ đẹp con nhà khá giả làng bên, sinh được ngay con trai đầu lòng - Duy Anh trắng trẻo bụ bẫm, đẹp hết nét hết phần của cha mẹ.

Ai cũng bảo là phước đức tổ tiên mới được vậy.

Thế mà có ngờ đâu, thời máy cày mới về làng, nhà ông chắt bóp hết dồn tiền mới mua được một cái, lại chính là tai nạn khiến ông đứt phăng đi một chân này.

Sau tai nạn ấy, để cứu chồng, vợ ông cũng không quản bán hết đất cát, mang hết của hồi môn ra mà đổi mạng.

Cuối cùng, ông cũng sống với một cái chân bị cắt cụt tới đùi, mất nửa phần sức, cũng đã không còn làm được những việc nặng nhọc như trước nữa.

Vài năm sau đó, liên tiếp bố chồng ốm nặng rồi mất, của nả trong nhà cũng đội nón ra đi.

Vợ ông vốn là một tiểu thư con nhà giàu, cành vàng lá ngọc, rút cuộc không chịu nổi cảnh ăn rau thay cơm, khổ cực trăm bề. Năm Duy Anh tròn tám tuổi, bà rời đi theo một đoàn văn công nọ, từ ấy không còn về đây nữa.

Đoàn văn công trong xã không thể nào biên chế cho một người cụt chân.

Cũng chẳng có phu hồ, thợ vác nào chịu chọn một người sức khỏe như thế mà vào đội.

Cuộc sống với ông dần bế tắc, nếu không phải do gia đình vốn có đất rộng mà trước sau trồng được bạt ngàn rau dưa, có lẽ, ông Bốn cũng không biết làm cách nào có thể để Duy Anh học hết lớp 12, lại một bên vẫn nặng gánh mẹ già.

Thế nhưng, học đại học ư?

 

Trên xe,

Duy Anh tay bám lấy chiếc điện thoại mới mua, sờ ấn lên từng nút.

Chỉ là một chiếc điện thoại rẻ tiền, thế nhưng cũng đã là rất quý rồi, cả vài luống bắp cải được mùa to xòe như lưng thúng mới có thể đổi được.

Duy Anh không hề kém cỏi, cậu học cũng rất khá, thế nhưng nguyện vọng của cậu trên dưới đều là trường Sư phạm. Đơn giản vì cậu hiểu được rõ ràng gia cảnh của mình. Chỉ có học Sư phạm, nơi được miễn trừ học phí, cậu may ra mới có cơ hội để bước chân vào cổng trường đại học.

Ngày cậu đưa tờ giấy báo nhập học, ánh mắt tràn đầy hi vọng của cậu đã khiến cho ông Bốn lặng người nhiều ngày.

Ông không nỡ để cậu thất vọng, càng không nỡ để tương lai của cậu bị chôn vùi, Thế nhưng, tiền ăn nơi ở hàng tháng, không phải cũng là cả một vấn đề lớn đó sao?

Cậu hiểu, cậu hiểu ánh mắt của cha, hiểu sự thương con đến cảm thấy tội lỗi của tình phụ tử, vì thế mấy ngày trước, cậu đã ngầm chấp nhận số phận của mình.

Cứ như vậy, cánh cửa đại học đã gần như đóng lại trước mắt cậu, thì bỗng có một hôm, một người đàn ông xa lạ dắt cô con gái nhỏ hơn mười tuổi tìm tới cảm ơn.

Ngày ấy, chính là ngày số phận một lần nữa như mỉm cười với cái gia đình vốn quá nhiều khổ hạnh này.

Nghĩ đến một chút thôi, lại khiến Duy Anh vui tới nét mặt liền sáng ra.

Chuyện là trên đường nhờ người chở lên Hà Nội tái khám cái chân đau nhức, ông Bốn bắt gặp một cô bé vừa bị người ta đâm phải, ngã ngay trên đường. Cho dù người xe ôm trong làng coi như không thấy, thế nhưng ông vẫn cương quyết nói vòng xe lại, đưa cô bé đi cấp cứu gần đó kịp thời, khi thấy người nhà cô bé đến thì cũng vội vã rời đi cho kịp giờ khám.

Cũng không nghĩ tới cha của cô bé đó lại có một ngày quay trở lại tìm.

Nhà bác Đàn có bốn người con. Ba người con trai lớn, chỉ có cô con gái út đẻ thêm mãi mới được này để phá thế tam nam, nên cưng như trứng mỏng, quyết tìm tới đây.

Nghe nói rồi mà cũng không ngờ ngôi nhà lại lụp xụp đến thế này, người đàn ông tên Đàn đó vốn định đưa cho ông Bốn một khoản tiền để xây sửa lại, nhưng ông Bốn lại đánh liều nói ra chuyện của Duy Anh, mong mỏi để cậu được nhập học.

Đương nhiên ông Đàn vui vẻ mà giúp đỡ, thế nên cậu mới có chuyến đi này. Khỏi phải nói, trong lòng cậu là bao nhiêu vui vẻ, bao nhiêu cảm kích.

Người con trai thứ hai của bác Đàn, tên là Hải, là sinh viên năm ba trường đại học Mỏ địa chất. Hiện đang ở một căn chung cư, cách trường Sư phạm của Duy Anh cũng không xa. Nếu cậu tới đó ở, tiền nhà, tiền ăn uống sinh hoạt sẽ không cần lo lắng gì, ông Đàn còn hứa đến khi tốt nghiệp sẽ để ý giúp cậu lo công việc.

Một lời nói ra như thế,

Duy Anh cậu làm sao cảm ơn cho hết.

Ước mơ được vào đại học, rồi sau này sẽ trở thành một thầy giáo đứng trên bục giảng, đỡ đần cho bố.

Ước mơ của một kẻ con nhà nghèo, tính tình lại nhu thuận, như thế với cậu đã là lớn lắm.

Còn chuyện ăn nhờ ở đậu, hiển nhiên cậu hiểu.

Trên xe, Duy Anh ơi xòe lòng bàn tay sởn vết chai vì xách nước ra, cậu tự nhủ thầm từng lời bố đã dặn dò,

Nhẫn nhịn, vâng lời, và cam chịu.

 

Đại học Mỏ địa chất.

Đặng Hải lại bị người yêu đá. Tức đến độ bố cậu gọi nhỡ ba cuộc mà còn không biết, cứ mải miết cằn nhằn với thằng bạn – Nguyễn Kiên – bên cạnh :

- Này, tao bảo chứ đứa đó mù chắc luôn, nói tao bẩn, tao mà bẩn?

Thằng Kiên lắc đầu:

- Mày là quá bẩn!

Đặng Hải vẫn còn chưa thôi:

- Còn nói tao thô bỉ? Tao mà thô bỉ? Tao quen nó hai tuần rồi, hỏi nó thích ấy ấy tư thế nào nhất nó lại dám nói tao là đồ thô bỉ?.

Đặng Hải vẫn còn đang hăng hái muốn nói thêm, bất giác bị tiếng chuông làm cho giật cả mình.

Reng, Reng, Reng.

- Á!

Cái nhạc chuông kinh dị bất hủ như tiếng còi báo động này là Đặng Hải chuẩn bị riêng cho ông anh cả nhà mình- Đặng Ninh. Cậu có thể không sợ trời không sợ đất, qua mặt bố mẹ cái vèo, thế nhưng lại sợ vía ông anh cả tới nỗi mỗi khi gặp đều lảng lảng mà chuồn.

Cậu hít vào một hơi, sau đó mới rón rén mà nghe máy:

- Alo.. Anh Ninh?

Giọng nói trong điện thoại vang ra:

- Em đang ở đâu?

- Em đang ở trường.

- Mấy giờ tan?

- Vâng, sắp tan.

- Ừ, xong thì về, đừng có đi đâu nữa, bé mà hôm trước bố nói đến, hôm nay bố bận nên anh đón, mới đưa đến chỗ em rồi. Vậy nhé,

- Vâng,

Cúp máy xong Đặng Hải mới hơi hơi phân tích tình hình, như sực nhớ ra một việc mới đứng phắt dậy,

Thế mà quên mất luôn!

Vỗ vỗ vai thằng Kiên, làu bàu:

- Thôi tao về đây, cái đứa gì năm nhất gì đó bữa bố tao bảo cho nên ở cùng ấy hôm nay nó lên rồi.

Thằng Kiên thoát nạn hai cái lỗ tai thì mừng quá, lập tức xua tay:

- Ừ, về đi.

Đặng Hải chán ngán đeo cái cặp hờ hững lủng lẳng ra sau lưng chuẩn bị ra lấy xe.

Chán quá thể đáng!

Lúc đỗ đại học cậu muốn được mua riêng cho một căn chung cư xịn xịn. Lấy lý do là thích sống tự lập, thế nhưng thực chất là do cậu muốn có bạn gái quá đi rồi, mà có bạn gái thì phải làm gì?

Phải bumbalabum chứ làm gì?

Mà muốn ấy ấy được thoải mái thì đương nhiên là phải có ổ riêng.

Sinh lý cậu cũng tương đối là dồi dào, thế nhưng mà đen quá, cậu cũng đẹp trai, cũng có kha khá tiền, thế mà thế nào ông tơ bà nguyệt nhất định chừa cậu ra. Nhất định giả mù lướt qua cậu mà không thèm đếm xỉa tới.

Năm nay lên năm ba, bắt đầu phải học chuyên ngành muốn hộc máu rồi, thế nhưng chốt lại là chưa kịp ấy ấy tí nào thì hôm nay lại là lần thứ tư bị đá cho sưng mỏ.

Quá tam ba bận!

Cái này là tứ bận rồi đó. Vậy mà… aiz… nghĩ đến việc nhà có thêm một thằng ở chung đã chán lại càng chán, nếu không phải do anh cả lườm cậu lạnh sống lưng, đời nào cậu chịu chấp nhận?.

Nhưng mà thôi, nói thế nào thì bố người ta cũng cứu cô em gái út của mình. Làm người thì cũng phải sống có ơn một tí, nói cậu vừa mê game, vừa lười, vừa bẩn, ngủ thì phải cuốn một lô gối ôm chằng chịt, nhưng ít ra cậu cũng là người tốt.

Bước chân gần tới trước cửa phòng, cậu mới bàng hoàng nghĩ ra một chuyện: ủa ? sao nghĩ ra mình cũng có nhiều cái xấu vậy chứ?

Trong nhà,

Bác Đàn bận, thế nên con trai cả là anh Ninh đã tới bến xe đón.

Nói chung thì cảm giác của Duy Anh, chính là không có cảm giác gì, vì quá run.

Người ta đi xe hơi, lại ăn mặc chỉn chu lịch sự. Nhìn vào đôi giày bata có chút lấm bụi, cậu còn không dám thả mạnh chân xuống sàn xe.

Đặng Ninh cũng là người kiệm lời, nói chuyện vài câu cũng bận rộn mà liền rời đi, khiến cho cậu sợ lại càng sợ.

Duy Anh chậm rãi ngồi xuống, đến bây giờ mới có cơ hội để len lén quan sát xung quanh.

Mặt cậu lập tức nhăn tít.

- Bẩn quá!

Cậu không nghĩ sao lại có người bẩn như thế này. Căn phòng đáng ra phải sáng lắm, vì nhìn còn mới và có một cửa sổ đón nắng. Thế nhưng…

Quần áo vứt bừa bộn khắp nơi, cốc uống nước trên bàn thì… trời ạ, cốc café đó chắc một tuần chưa rửa, còn có cả gián.

Nhà cậu tuy nghèo nàn đơn sơ, nhưng không bao giờ bẩn như vậy hết, có chăng chỉ là chút đất cát ngày gió lớn thổi từ mảnh vườn vào mà thôi.

Duy Anh rùng cả mình nhìn sang,

Cái.. cái gì đây…

Cậu bất giác nhổm dậy, với tay ra,

Hả?

Cái… quần lót … mà .. mà.. mà dính.. dính cái ấy ấy... khô.

Cậu còn chưa kịp định thần vì hoảng, một giọng nói oang oang đã vang lên, Đặng Hải vừa nhảy tới vừa giật cái quần lót trên tay cậu :

- Đưa đây! Làm gì đấy!

- …..!

Duy Anh sững lại nhìn người trước mặt.

Đặng Hải vội vàng nhét cái quần dính đầy thứ kia của con trai đã khô két vào túi quần, vẻ mặt nhởn nhơ chả có một tý gì gọi là ngại :

- Sao?

Duy Anh dĩ nhiên hiểu cái đó là cái gì, dẫu sao cậu cũng đã hơn mười tám tuổi rồi, thế nhưng lại chỉ nhỏ giọng lí nhí:

- À…dạ…cái đó hình như, hơi bẩn.

Đặng Hải trừng mắt:

- Chê tôi bẩn?

- Dạ…không có!

- Liệu hồn!

Duy Anh lắc lắc mái tóc cháy nắng, nghĩ tới thứ mình vừa cầm trên tay thôi đã đủ khiến cho mặt cậu đỏ ửng.

Đặng Hải đương nhiên chẳng quan tâm, bước tới gần cái máy giặt, ném tọt chiếc quần lót bẩn vừa nãy vào trong:

- Đừng có đụng linh tinh,

Sau đó nghĩ nghĩ lại bổ sung:

- Này, tôi nói cho mà biết nhé! nhìn thế thôi chứ tôi ở hơi bị sạch!

- ….!!!!!

Duy Anh nhìn lên chiếc ti vi lớn trước mặt, một chiếc tất bẩn bốc mùi còn vắt lủng lẳng trên đó, cố gắng nở một nụ cười méo xệch ”vâng “ nhẹ một tiếng.

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo