Diệp Sẹo
Chương 1:Diệp Sẹo

Chương 1: Diệp Sẹo

Giới thiệu nhân vật phụ:

Phạm Thái: Ở chung phòng Văn Diệp.

Kim Xuân, Kim Hạ, và Kim Thu: Ba người chị gái cùng cha khác mẹ của Văn Diệp

Họ Mễ là họ có thật ở Quảng Ninh.

--------

Hà Nội, giữa cái nắng mùa hè gay gắt, bên góc khuất cạnh một sân vận động cũ,

Đây là một địa điểm lý tưởng để vài kẻ vốn ngứa mắt nhau có thể hẹn ra giải quyết. Hôm nay là một ngày đông đúc hơn thường lệ, nhìn qua cũng có thể thấy được hai nhóm mỗi phía năm sáu tên,

Tất cả đều vác theo tuýp sẵn, côn, thậm chí là cả dao bấm đã bật tách trong tay, đến ngay cả cái nhiệt độ 38C ngoài đường kia chẳng ăn thua gì so với từng dải không khí đang thiêu đốt một góc khuất này, nét mặt của hai kẻ đứng phía trước cũng đủ cho thấy thỏa thuận hôm nay đã đi đến hồi kết, không còn cách nào ngoài việc dùng tay chân để nói chuyện được nữa.

Một bóng người cao gầy ngông nghênh trong bộ quần áo kaki bụi bặm, nhổ một bãi nước bọt xuống đất. Gằn một tiếng.

- Lên!

Chỉ đợi đến như vậy, những thanh niên choai choai mười tám có, hai mươi có, liền như một mũi tên đã bật khỏi dây mà phóng đến, Diệp sẹo không còn xa lạ gì những trận đánh đấm như vậy, nghe một tiếng này, mặt không đổi sắc rút chiếc dao ngắn kẹp phía bên hông đâm tới kẻ ngay tầm tay.

Bụi mù mịt theo từng bước chân cuốn lên, hỗn độn, mùi máu tươi nhanh chóng len lỏi,

Bên đối thủ lần này cũng không dễ chơi gì,

Khi Diệp sẹo vừa đi dứt một đường dao ngọt lên eo của một tên, cũng lập tức nhận được một ống tuýp gai phang ngang vai.

Bụp!

- D*t mẹ!

Câu chửi vừa rít ra khỏi miệng, chiếc đoản dao trong tay Diệp sẹo đã vung lên xiên thẳng chếch vai kẻ vừa phang tới,

- Á!!!

Không để cho tên đó kịp phản ứng lại, Diệp sẹo một phát xoáy chuôi dao khiến vết đâm khoét thành một hố máu, đối thủ lập tức gào lên đau đớn rồi ngã gục, ôm bả vai đã nhuốm đỏ trộn dưới nền bụi.

“Diệp Sẹo”

Văn Diệp đã chứng minh cái tên này không phải để đùa. Dùng đoản dao cho những nhát chí mạng hay đứt gân chính là sở trường của cậu. Từ ngày thu nạp cậu vào Ever, nhóm du côn của cậu cũng thêm được tiếng tăm, nhưng cũng không phải dễ dàng gì, hai bên đã gần như cạn sức tình thế mới định.

Đàn anh của Ever cũng không phải muốn giết người, liền xoay cổ khàn giọng :

- Đi!

-----------

Ký túc xá tư nhân, trường đại học X. Chiều tối.

Chiến thắng nào cũng phải trả giá. Đánh nhau cũng vậy, sau mỗi một trận từng vết thương to nhỏ trên người Văn Diệp lại nhiều thêm.

Văn Diệp mở cửa phòng, khập khiễng bước vào phòng tắm, cậu goỡ chiếc áo khoác quẳng sang một bên.

Bên vai cậu,chiếc áo thun đen sậm một mảng lớn.

Là máu.

Văn Diệp cũng không lạ lẫm gì, chiếc tuýp kia không phải là tuýp sắt thông thường, mà là tuýp sắt gai. Khi nện xuống không chỉ tạo thành những mảng thâm tím sec bị những gai sát nhọn găm nát thịt.

Bốn phát. Hoàn hảo, cũng chưa đến mức phải tới bệnh viện khâu thêm mũi nào.

Văn Diệp cắn chặt răng. Lột bỏ chiếc áo kéo theo chút da thịt vụn, đau đến mức từng thớ thịt trên vai cũng co giật.

Cậu vặn vòi sen, dòng nước ấm xối tới vết thương, xót tới tận tim gan, nhưng ít nhất máu cũng không còn chảy nữa.

Văn Diệp không mặc áo nữa, chỉ xỏ đại một chiếc quần rồi bước về phía giường ngủ, trên tấm lưng đầy vết sẹo rám chằng chịt kia cũng ăn một đòn nên chỉ có thể nằm sấp.

Cả người cậu hiện tại vừa đau vừa mệt mỏi đến mức không còn lấy một chút sức lực, nhưng không sao cả. Công được trả cho buổi đánh thắng ngày hôm nay đủ để cậu nộp học phí cả kỳ tới. Văn Diệp chìm vào giấc ngủ, nghĩ tới như thế còn có thể cười được.

---------

Phạm Thái vừa mở cửa, nhìn thấy đôi giày bụi bặm còn chưa kịp vui mừng, vừa bước vào phía giường ngủ, liền đã xám mặt.

- Đây…

Anh ấy, lại đánh nhau.

Trên vai, trên lưng Văn Diệp được dịt những tảng bông vô cùng cẩu thả, còn có thể thấy vết máu nhỏ tràn ra.

Phạm Thái chết lặng, trong phút chốc cậu chỉ có thể đứng đó, nhìn.

Cậu và Văn Diệp, là bạn cùng phòng.

Cậu chọn nơi này, vì ở đây là một khu ký túc xá tư nhân, phòng có hai giường đôi, rộng rãi và thoải mái hơn ký túc của trường nhiều. Thẳng thắn ra, là dành cho con nhà có điều kiện.

Còn nhớ ngày cậu đi đăng ký nhận phòng, nhìn người con trai trước mặt còn tưởng mình gặp được diễn viên điện ảnh nào. Mái tóc Văn Diệp khi ấy nhuộm nửa vàng, cao hơn cậu một cái đầu. Đôi mắt lạnh như gương.

Văn Diệp hơn cậu một tuổi nhưng lại học chung, đều là sinh viên năm nhất.

Cậu cứ tưởng do Văn Diệp thi trượt một năm hay đại loại thế, nhưng khi hỏi Văn Diệp lại chỉ cười bảo hồi xưa học tiểu học bị đúp .

Phạm Thái thở dài một hơi, lặng lẽ cất chiếc cặp sách, rồi bê từ trong tủ ra một chiếc hộp lớn, bước tới gần giường.

Cậu ghét mùi thuốc, vậy mà từ cái ngày ở chung với kẻ này. Cậu lại thành một y tá bất đắc dĩ, từ băng bó cho tới sát trùng chẳng ai dạy mà thành thạo.

Văn Diệp đang mơ màng ngủ. Vết thương trên lưng như bị thứ gì đó mát lạnh mà xót tới giật nảy cả người.

Á!

Phạm Thái cố tình ấn xuống vết thương một cái, nhăn mặt:

- Còn kêu được..

Văn Diệp xót buốt, suýt xoa:

- Ái! Đau đau đau… Nhẹ tý đi! Đau chết bà luôn.

Phạm Thái không muốn nghe. Đôi bàn tay nhẹ chấm thuốc sát trùng, bực giọng hỏi:

- Hôm nay lại vì cái gì?

Văn Diệp uể oải:

- Thằng chó bữa nói bán cái Acc Gunny full 12 đó. Mà d*t mẹ, hôm giao dịch nhận tiền rồi còn giao Acc đểu, tụi anh tính xử nó mà nó gọi nguyên đám. Nên mới ra thế này.

- ……

Phạm Thái không nói nữa, bởi cũng chẳng phải xa lạ gì. Gần một năm, đây cũng là lần thứ chín hay thứ mười gì đó. Trung bình một tháng năm trận nhẹ một trận nặng. Ít thì cũng bầm mặt, nhiều thì khâu năm, sáu mũi .

Ban đầu cậu hốt hoảng tới mức muốn ngất, nhìn thấy máu mà mặt xanh lét run rẩy cả chân. Thế nhưng cái gì lâu cũng thành quen. Sau này còn có thể ngăn không ói khi vò tay vào một chậu quần áo đầy những máu.

Văn Diệp lúc ấy chỉ nói, cậu có thể xin chuyển phòng.

Nhưng cậu lại không chuyển, cũng chẳng biết lý do là gì nữa.

Bàn tay Phạm Thái vô thức đưa lên xoa nhẹ trên những vết sẹo rám tràn đầy lưng Văn Diệp.

Lần đầu tiên nhìn thấy những vết sẹo này, cậu cũng đã lắp bắp nói không thành lời. Rồi có một ngày tấm lưng trần đầy sẹo ấy lại che cho cậu khỏi một cơn mưa rào xối xả.

Như thế, nên cậu không rời đi.

Cứ ở đây, bên cạnh người này, để mỗi một tuần một tháng, lại thấy chiếc lưng đầy sẹo rám kia, chất thêm vết thương.

Văn Diệp cảm nhận được đau xót dịu xuống, nhăn nhó:

- Ôi mà phải nói chứ bọn nó thâm như d*i chó. Giờ còn gắn thêm gai nhọn vào tuýp sắt nữa. Anh mà ăn chục phát chắc người nát như tương..

- ….

- Ey!

Thấy đôi tay Phạm Thái không đúng lắm, hình như lại sờ sờ mấy vết sẹo ngoài lưng. Văn Diệp khó hiểu :

- Mò mẫm cái gì thế?

Phạm Thái nhỏ giọng:

- Chỗ này có đau không?

- Sẹo hơn chục năm rồi đau đéo à?

- ….

Văn Diệp dụi đầu xuống gối. Vết thương được xử lý xong cũng không còn nhức nhối như trước nữa. Yên tâm đánh thêm một giấc.

Bởi Văn Diệp biết chắc chắn rằng, sau một giấc ngủ dài này, Phạm Thái kia chắc chắn sẽ nấu ra một bữa cơm thơm ngon

Mà không hề biết rằng.

Đôi mắt Phạm Thái dời từ chiếc gáy kia xuống bả vai săn chắc, dọc theo từng rãnh xương lưng đi xuống thắt eo vô cùng nam tính, lại khe khẽ đỏ mặt.

---------

Quả nhiên. Phạm Thái là tốt nhất!

Văn Diệp ăn no tới quên cả đau, vừa muốn vươn vai, Phạm Thái đã gõ chiếc đũa xuống bàn nhắc nhở:

- Đừng cử động nhiều.

Văn Diệp chìa chìa đôi môi, coi như đồng tình.

Phạm Thái nhắc chuyện:

- Vừa nãy chị Xuân có gọi cho anh đấy!

Văn Diệp nheo mắt:

- Chị Xuân á?

- Ừm. Em thấy anh ngủ nên nghe máy giùm.

- À, ừ.

Văn Diệp không thích để người khác động đến đồ của mình lắm. Nhưng Phạm Thái thì khác. Cậu nhóc cùng phòng này rất biết chừng mực, nếu không phải do cậu ngủ say như chết thì chắc chắn không tùy tiện như vậy.

Văn Diệp đứng dậy, cầm lấy chiếc điện thoại, chỉ một thoáng mà gương mặt đã cau có:

“ Alo?

Không về!

Ài, được rồi!

Em cúp máy đây!”

Văn Diệp chán ngán quẳng phịch chiếc điện thoại lên bàn, càu nhàu:

- Đ*i mẹ! Lại phải về!

Phạm Thái có chút khó hiểu:

- Sao thế?

Văn Diệp chậc lưỡi:

- Cưới.

 

  

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo